NDĐT - Đó là những nội dung chính được đưa ra tại hội thảo những vướng mắc về pháp lý trong hoạt động quảng cáo, góp ý kiến về Luật Quảng cáo diễn ra tại Đà Nẵng sáng ngày 24-3. Hội thảo do Hiệp hội Quảng cáo Việt Nam và báo Pháp luật TP Hồ Chí Minh phối hợp tổ chức với sự tham gia của đông đảo các doanh nghiệp quảng cáo trong cả nước.
Hoạt động quảng cáo của các doanh nghiệp hiện nay đang dựa trên Pháp lệnh Quảng cáo hoặc các văn bản hướng dẫn. Nhưng các văn bản này đều không có quy định khung rõ ràng, lại quá lạc hậu so với xã hội. Vì vậy, lâu nay địa phương có thể tự đặt thêm các quy định riêng mà không cần chứng minh tính cần thiết của quy định đó. Ông Nguyễn Thanh Hùng, Giám đốc Công ty Quảng cáo Sáng Tạo Việt nhận xét thẳng thắn: “Quy định không rõ ràng và mỗi địa phương lại có những yêu cầu thủ tục khác nhau về quảng cáo đã gây không ít khó khăn cho doanh nghiệp quảng cáo. Buộc doanh nghiệp phải lách luật để làm. Quảng cáo là một ngành đặc thù, có vị trí quan trọng, góp phần phát triển kinh tế - xã hội của địa phương, nhưng lâu nay chưa được xem trọng. Cần có Luật cụ thể, rõ ràng, luật cần xác định rõ đối tượng bảng hiệu, biển hiệu quảng cáo. Tôi đề nghị nghị không cần cấp phép đối với các bảng hiệu dưới 20m2, chỉ nên cấp phép đối với diện tích quảng cáo trên 20m2 . Đơn vị chủ quản cần quan tâm đến công tác đào tạo nhân sự, vì hiện nay hầu hết những người hoạt động trong lĩnh vực quảng cáo chưa có một trường nào đào tạo chuyên nghiệp”.
Đối với các văn bản quy định riêng về lĩnh vực quảng cáo tại các địa phương, thí dụ tại Đà Nẵng lại quy định nộp bản vẽ thiết kế bảng quảng cáo chung với mặt tiền nhà và phải qua thẩm định thiết kế. Chính quy định này khiến nhiều công ty quảng cáo phải lập thêm công ty con chuyên làm nhiệm vụ thiết kế, thẩm định để có bản vẽ nộp trong hồ sơ. Trong khi nhiều tỉnh khác không đặt thủ tục này.
TP. Hồ Chí Minh lại đơn giản thủ tục cấp phép, doanh nghiệp chỉ cần nộp một bộ hồ sơ cho một nội dung quảng cáo, kèm theo danh sách liệt kê các địa điểm đặt bảng. Nhưng Đà Nẵng lại quy định phải xin phép tại từng địa điểm đặt bảng quảng cáo. Nhiều doanh nghiệp quảng cáo ở TP. Hồ Chí Minh đã không biết tự xoay xở thế nào địa phương này yêu cầu trong bộ hồ sơ xin phép thực hiện quảng cáo phải có hợp đồng kinh tế, trong khi hợp đồng có những nội dung cần bảo mật như giá cả, thời hạn quảng cáo. Luật Quảng cáo cần quy định rõ các loại giấy tờ cần thiết liên quan đến quảng cáo, và các địa phương cần tinh giảm các thủ tục hành chính rườm ra để các doanh nghiệp bớt gánh thêm những giấy tờ không cần thiết.
Về quy hoạch quảng cáo cũng được nhiều doanh nghiệp quan tâm và đây là vấn đề nhận được nhiều ý kiến. Vì nhiều hạn chế khách quan và chủ quan, doanh nghiệp khó có thể tiếp cận được các dự án lớn, nên chăng cần công khai quy hoạch quảng cáo. Tạo sự đồng bộ, hài hòa và giữ được mỹ quan đô thị trong quảng cáo. Cần quy hoạch dài hơi và phù hợp vì đa phần quy hoạch như hiện nay là một quy hoạch cứng, doanh nghiệp muốn thay đổi cho phù hợp với tình hình thực tế phải mất thời gian khá lâu.
Đánh giá về hoạt động của ngành quảng cáo và vướng mắc về giấy phép, ông Nguyễn Quý Cáp, Phó Chủ tịch Hiệp hội Quảng cáo Việt Nam cho rằng hiện nay cả nước có trên 500 nghìn doanh nghiệp sản xuất, kinh doanh, vậy thì chúng ta cần bao nhiêu doanh nghiệp quảng cáo để quảng bá sản phẩm của họ một cách chuyên nghiệp nhất. Trong khi quảng cáo trên báo chí không phải xin phép, thì đối với quảng cáo pano cũng nên áp dụng tiêu chí này. Chính các thủ tục cấp phép đã làm trở ngại đến hoạt động kinh doanh của doanh nghiệp. Đề nghị chỉ xin phép một lần khi xây dựng bảng quảng cáo, sau đó doanh nghiệp quảng cáo sẽ thực hiện các nội dung theo quy định tại bảng quảng cáo đó chứ không cần xin phép nữa. Nên tăng thu phí của những bảng quảng cáo lớn để bù vào doanh thu của các bảng quảng cáo nhỏ dưới 20m2 . Nếu doanh nghiệp vi phạm thì phải có những mức phạt cao và cần công khai mức phạt và hình thức phạt. Vì hiện nay mức phạt quá thấp mà chưa có chế tài để siết chặt quản lý.
Một thực tế hiện nay là các doanh nghiệp quảng cáo đang phải “làm thuê” cho các doanh nghiệp quảng cáo lớn có liên doanh, liên kết với nước ngoài. Vừa phải chịu áp lực từ những quy định không rõ ràng, vừa phải chịu áp lực từ việc cạnh tranh. Hầu hết các doanh nghiệp đang tự hoạt động mà chưa thực sự tạo được mối liên kết, điều này làm giảm năng lực cạnh tranh, cung cấp dịch vụ của ngành. Đó là chưa kể đến nhiều rủi ro từ thiên tai, đặc biệt là các doanh nghiệp quảng cáo ở Đà Nẵng, miền Trung.
Nhiều ý kiến thống nhất rằng ngành quảng cáo góp một phần không nhỏ vào thu nhập quốc dân nhưng hiện chưa được xếp vào loại hình doanh nghiệp nào, chưa có trong danh mục thống kê hằng năm của Nhà nước. Mặt khác lại phải chịu sự quản lý chồng chéo của ba cơ quan là Bộ Văn hóa-Thể thao và Du lịch, Bộ Công Thương và Bộ Thông tin và Truyền thông. Trong khi Pháp lệnh Quảng cáo đã ban hành 10 năm nên hiện có nhiều điểm không còn phù hợp với thực tế. Các doanh nghiệp quảng cáo mong muốn Quốc hội, Chính phủ sớm thông qua Luật Quảng cáo với tính khả thi cao trong thời gian tới.
Anh Đào
